Cổ vũ ơn gọi Được gọi bởi tình yêu, được dẫn dắt trong tự do Một ơn gọi nảy sinh từ mái ấm gia đình và được hoàn tất trong thinh lặng của cầu nguyện Ơn gọi của tôi là hoa trái của tình yêu cha mẹ. Cha tôi thường kể rằng, khi đang thi vào chủng viện, ông nội đã đến đưa cha về, vì không muốn cha bước theo con đường ấy. Còn mẹ tôi thì kể rằng, khi bà sắp vào tu viện, cha tôi đã đến để xin cưới. Vì lòng hiếu thảo, mẹ đã đón nhận lời cầu hôn. Chính kinh nghiệm của cha mẹ – những người từng mang trong tim khát vọng dâng hiến – đã giúp chúng tôi, những người con, được lớn lên trong tự do để chọn lựa con đường đời mình. Ngay từ khi mới ba tuổi, tôi đã bày tỏ ước muốn dâng hiến cuộc đời cho Chúa. Cha mẹ tôi không hề ngăn cản, dù nghĩ rằng đó chỉ là ước muốn trẻ thơ rồi sẽ qua đi theo năm tháng. Kinh nghiệm đầu tiên của tôi là tại hội dòng Các Nữ Tỳ của Chúa Giêsu Linh Mục ở Sicilia. Khi ấy, tôi chưa hiểu gì về đời sống chiêm niệm hay hoạt động; tôi nghĩ rằng mọi nữ tu đều giống nhau, dù thấy họ mặc tu phục khác nhau. Tôi chỉ biết rằng các chị cầu nguyện và phục vụ Hội Thánh, phục vụ các linh mục, trong trường học và bệnh viện – thế thôi. Nhưng lòng tôi lại bị cuốn hút cách đặc biệt bởi sự thinh lặng và cầu nguyện. Khi bước vào đời sống hoạt động, tôi vẫn luôn cảm thấy một khoảng trống sâu thẳm trong tâm hồn: tôi thiếu sự thinh lặng của cầu nguyện. Tôi có cầu nguyện, nhưng vẫn chưa đủ; dường như có điều gì đó chưa làm tôi thỏa lòng. Thỉnh thoảng, người hướng dẫn nói với tôi rằng có lẽ tôi được gọi vào đời sống đan tu kín. Quả thật, việc chọn lựa chưa bao giờ là điều dễ dàng. Cần có một người đồng hành khôn ngoan, có khả năng giúp ta phân định và nhận ra đâu là ý muốn đích thực của Thiên Chúa. Quyết định ấy đòi hỏi một ước muốn mạnh mẽ, được liên lỉ canh tân trong tâm hồn, và trong cầu nguyện, dẫn ta biết lắng nghe những lời khuyên của người hướng dẫn. Cần mở lòng ra với người dẫn dắt, bởi chính trong việc lắng nghe mà ta có thể phân định, để cho Chúa Thánh Thần soi sáng, hầu đi đến một chọn lựa cụ thể và dứt khoát. Tôi xin tạ ơn Đức Giám mục Antonino Raspanti, người đã nâng đỡ tôi trong những lúc khó khăn nhất bằng những lời khuyên đầy khôn ngoan. Tôi cũng tri ân hội dòng Các Nữ Tỳ của Chúa Giêsu Linh Mục, những người đã đưa tôi đến Ý, giúp tôi biết đến nhiều hội dòng khác, và nhất là đã quảng đại cho phép tôi chuyển sang Dòng Thánh Augustinô. Tôi biết ơn các Bề trên và tất cả các chị em trong Đan viện Thánh Rita đã đón nhận tôi; biết ơn các linh mục và quý cha đã nâng đỡ và tiếp tục đồng hành với tôi trong hành trình thực hiện kế hoạch yêu thương của Thiên Chúa trên đời tôi. Tôi cũng tri ân cha mẹ – nay đang dõi nhìn tôi từ trời cao – cùng gia đình, những người đã giúp tôi nuôi dưỡng đức tin và tình yêu, dẫn tôi đến bước ngoặt quan trọng này của cuộc đời. Và trên hết, tôi dâng lời tạ ơn Thiên Chúa, vì đã ban cho tôi ơn gọi đời sống thánh hiến, và hôm nay, qua lời khấn trọn đời, được bước vào đời sống đan tu theo linh đạo thánh Augustinô. Tác giả: Sr. M. Bellancilla Hycenta Uwamariya Nguồn: La Rivista Di Santa Rita Da Cascia (N.1 - GEN - FEB.2026) Chuyển ngữ: Lm. Giuse Phan Hoàng Nguyễn, RCJ Ngày 3 tháng 4 Năm 2026 Bài liên quan Quyết định ơn gọi: Những chặng đường của một hành trình Đời sống Thánh hiến, cho một hiện tại có tương lai Tuyển sinh ơn gọi 2026 Tại sao chúng ta phải cầu nguyện cho ơn gọi? Làm sao tôi biết mình có ơn gọi đời sống tu trì? Phân Định Ơn Gọi Tôi có ơn gọi không? Ai sẽ muốn trở thành Linh mục và Hội Thánh tìm kiếm người như thế nào?